NN: ((1s)) Ờm. ((1,7s)) Khởi sự đó thì ờm… ((1,1s)) Khi mới sang Ca-na-đa bắt đầu viết văn năm bảy mươi chín • • thì tôi viết tay. • • Thế là viết ở đảo. • • • Đến lúc mà ở trại tị nạn thì tôi viết tay. ((1,1s)) Thế thì sang tới Ca-na-đa thì ờm • • • có một người ờ định cư trước • • mua tặng cho tôi cái máy chữ cũ. ((1,1s)) Thì tôi đánh cái máy đó nó hư. • • Thì tôi đánh thêm • • bốn cái máy chữ nữa. • • • Thì nó đều hư cả. • • Là tại vì ờ cái lượng viết của tôi lúc đó nó nhiều quá. ((2,4s)) Thì ờm… ((1,1s)) Sau này đó • • thì tôi ơ • • toi cũng dùng cái ki-bo hình thức cùm-biêu-tơ. • • • Nhưng mà trong một cái cùm-biêu-tơ tôi mua mà chỉ dùng • có một việc duy nhất là đánh máy thôi. ((1,4s)) Và cho đến giờ này thì tôi vẫn phải bỏ dấu tay. ((1,6s)) Thành thể ra bay giờ thì • • cái việc viết của tôi nó rất bất điện. Ở chổ rằng… ((1,2s)) Thí dụ anh làm báo • • mà tôi gữi bài cho anh anh lại phải mướn người hay chính anh ngồi đánh máy lấy. • • Thì anh chán tôi lắm. REP: ́́((cười, 0,9s)) NN: Thành thể ra… • • Chính vì vậy mà… • • Tôi thì ờ • • cũng hơi ngoan cố một tí xiếu. • • Cho nên là • • mọi người cứ bảo là: "Tại sao anh không có chịu ờ • đánh máy ơ • cùm-biêu-tơ có dấu tiếng Việt?• • Rồi anh i-mây cho chúng tôi. • • Thế thì ờm • • chúng tôi • chỉ có việc lay-ao rồi cho xuống thôi." REP: Như vậy là tóm lại là anh dị hướng với cùm-biêu-tơ. Có thể dùng chữ như vậy được? NN: ((đặng hắng, 0,5s)) • • Thật sự thì nó như thế này thưa anh. ((2,1s)) Là… ((4,8s)) Tôi nghĩ thì lâu. • • • Nhưng tôi viết thì rất nhanh. ((1,5s)) Mà vì viết nhanh như vậy đó ((1,1s)) cho nên là tôi nghĩ rằng nếu bay giờ tôi học bỏ dấu thì tôi sợ rằng là • • cái tay mình nó đánh lại chậm hơn cách ý nghĩ của mình. ((tiếng nói phía sau, 2,3s)) Thì ((tiếng nói phía sau, 1,5s)) mình sơ mình viết không kiệp thì nó mất cái/ cái dòng tư tưởng. ((1,1s)) Thành ra tôi cứ đánh theo cái thói quen • • đã hai mươi năm nay. • • Là cứ • hai ngón, ngón tay mổ cò thôi. Nhưng mà nó rất là nhanh. ((1,1s)) Sau đó đó thì ờ • • tôi dùng bút bỏ dấu tay. • • Với cái mụ đích • là để bắt mình phải đọc laị. • • • Còn nếu không mình lừa quá mình đánh xong ơ mình i-may cái là nó xong. • • • Thì bay giờ nó bắt mình phải đọc lại. • • Thì cái lúc mà mình đọc lại đó thì có thể đôi khi mình sửa chữ được một vài cái quan điểm • • hay một vài cái chữ thiết thì mình cho là sai hay là cần phải thêm vào. REP: • • • Thưa anh, giả sự có người nói rằng anh là một MC • • ờ phái nam đẹp giai nhất. Thì anh trải lời • • cái cách nào cho nó/ • • nghe nó dể chịu mà người nào cũng thể chấp nhận được câu trả lời ấy đó? NN: ((1,1s)) Ơ. • • • Tôi thì tôi không tin cái câu đó người ta nói • • là thật hay là đúng. • • Đôi khi chúng ta có những người bạn • hoạc những người thân. • • • Mà • • khách quan mà nói thì không xấu ớ • • mà không đẹp. • • Nếu không nói là xấu. Nhưng mà khi mà chúng ta nhìn mãi nó thành quen thì mình không thấy người đó xấu. • • • Tôi nhgĩ rầng là khán giả • • có thể là hằng ngày họ coi "Paris by Night" thì họ thấy tôi. • • Dần dần nọ thành quen mặt. • • Thành thể ra… • • Vì thấy cho nên họ thấy cảm thấy gần gũi và • họ nói thế thôi. • • Chứ còn xấu đẹp gì • một ông già sáu mươi mốt tuổi như tôi! REP: • • Anh có cảm thấy mệt mỏi trong cái nghề MC không? NN: Ờm • • có chứ anh! Nghề nào cũng thấy khi mình làm lâu quá. • • Mình cũng thấy mệt mỏi và… Nhất là một cái nghề mà anh phải tiếp xúc với khán giả. Thì cái mệt mỏi trong cái lo sợ • • ở chổ rằng là không biết là • • khán giả người ta có còn thích mình hay không? • • Mà mình cứ ơ • • show nào mình cũng đứng đó. • • Thì cái đó là một cái lo âu lớn nhất • • mà cô Kỳ Duyên với tôi thường bàng với nhau trong chuyện đó. • • Và tôi nghĩ là nghệ sĩ nói chung ai cũng lo cái đó. REP: • • Thưa anh la trong một cái show thường nó chỉ kéo dài vài tiếng. Nhưng mà cái sự chuẩn bị thì ờ • thời lượng/ thời gian nó như thế nào? NN: • • • Thưa anh có những cái ơ/ • • có những cái chủ đề • mà không cần phải chuẩn bị nhiều lấm. • • Khi mà mình đã biết nhiều. • • Thí dụ như năm ngoái chúng tôi làm cuốn Tết rất là công phu. "Xuân Tha Hương" hay là cuốn Tết mà thứ hai mà tức là "Tết Khắp Mọi Nhà" sắp ra. ((tiếng ồn phía sau, 1,7s)) À thế nhưng mà/ • • thế nhưng mà vấn đề là… ((1,1s)) Thí dụ có những cái điều mà • • trong cái kiến thức của mình có sẵn • • • do cái sự góp nhặt trong mình mình đọc sách từ nhỏ, mình • • học từ nhỏ. • • Thì mình chỉ việc nói ra thì nó dể. • • Nhưng mà cũng có những cái điều nó mới mẻ mà mình phải tra cứu. • • Thì cái đó nó mất công. REP: • • • Riêng về lảnh luật MC ở hải ngoại và trong nước• • anh có những cái nhận xét nào vậy? NN: ((1,2s)) Thưa tôi chỉ có một cái nhận xét nó như thế này: Là trước • • na/ năm bảy mươi lăm • • ờ, của mình • ở miền Nam • • • thì gần như là không ai đặt • cái MC • thành một cái job hay là một cái nghề hay là một cái công việc nó nó cái tiếng nó quan trọng. • • • Và thường thường trong một cái bủi vân nghệ như vậy thì người ta đẩy một người nghệ sĩ hoạc một nhạc sĩ lên đứng nói vài câu thôi. Hoạc là cũng có những người ờ nghệ sĩ hài hước chuyển sang làm • hoạc náo viên cho cái chương trình. • • • Ra hải ngoại đó thì chúng ta thấy cái vai trò host những cái show của Mỹ. • • Những người MC nó trở thành quá quan trọng. • • Thì tôi khi tôi ra tôi học cái lối của họ. Cho nên tôi áp dụng vào trong "Paris by Night" khi tôi bắt đầu lên sân khấu cách nay mười bốn năm. • • Thì từ đó ớ • • thì tôi cảm thất rằng là càng ngày…• • Ờ, tôi cũng không ngờ.Nhưng mà do/ do cái phản ứng của khán giả qua thư từ, qua sự gặp gỡ tiếp xúc • • thì tôi mới thấy nhận là hóa ra mình có cái vị trí • mà mình phải tôn trọng nó. • • Nếu mà mình không tôn trọng cái công việc mình làm thì làm sao mà mình bắt khán giả • người ta dành • cái sự yêu thương đối với mình? Thành tôi thấy cái vai trò đó