EXMARaLDAInterview with Nguyen Ngoc NganNgoc NganNguyenWriter and MCNguyenNgocNganThe interviewee, a popular Vietnamese expatriate and writer, is talking about his writing habit and his experience as a MC for a Vietnamese music enterprise called "Thuy Nga Paris by Night" as well as the changing perception and status of a MC within and outside Vietnam due to the influence of its American equivalent.HIAT
NN
Ngọc NgạnNguyễn
REP
Interviewer
((1s))
Ờm.
((1,7s))
Khởi sự đó thì ờm…
((1,1s))
Khi mới sang Ca-na-đa bắt đầu viết văn năm bảy mươi chín • • thì tôi viết tay.
• • Thế là viết ở đảo.
• • • Đến lúc mà ở trại tị nạn thì tôi viết tay.
((1,1s))
Thế thì sang tới Ca-na-đa thì ờm
• • • có một người ờ định cư trước
• • mua tặng cho tôi cái máy chữ cũ.
((1,1s))
Thì tôi đánh cái máy đó nó hư.
• • Thì tôi đánh thêm • • bốn cái máy chữ nữa.
• • • Thì nó đều hư cả.
• • Là tại vì ờ cái lượng viết của tôi lúc đó nó nhiều quá.
((2,4s))
Thì ờm…
((1,1s))
Sau này đó • • thì tôi ơ
• • toi cũng dùng cái ki-bo hình thức cùm-biêu-tơ.
• • • Nhưng mà trong một cái
cùm-biêu-tơ tôi mua mà chỉ dùng • có một việc duy nhất là đánh máy thôi.
((1,4s))
Và cho đến giờ này thì tôi vẫn phải bỏ dấu tay.
((1,6s))
Thành thể ra bay giờ thì • • cái việc viết của tôi nó rất bất điện.
Ở chổ rằng…
((1,2s))
Thí dụ anh làm báo • • mà tôi gữi bài cho anh
anh lại phải mướn người hay chính anh ngồi đánh máy lấy.
• • Thì anh chán tôi lắm.
Thành thể ra…
• • Chính vì vậy mà…
• • Tôi thì ờ • • cũng hơi ngoan cố một tí xiếu.
• • Cho nên là • • mọi người cứ bảo là:
"Tại sao anh không có chịu ờ • đánh máy ơ • cùm-biêu-tơ có dấu tiếng Việt?
• • Rồi anh i-mây cho chúng tôi.
• • Thế thì ờm
• • chúng tôi • chỉ có việc lay-ao rồi cho xuống thôi."
((đặng hắng, 0,5s))
• • Thật sự thì nó như thế này thưa anh.
((2,1s))
Là…
((4,8s))
Tôi nghĩ thì lâu.
• • • Nhưng tôi viết thì rất nhanh.
((1,5s))
Mà vì viết nhanh như vậy đó
((1,1s))
cho nên là tôi nghĩ rằng nếu bay giờ tôi học bỏ dấu
thì tôi sợ rằng là • • cái tay mình nó đánh lại chậm hơn cách ý nghĩ của mình.
((tiếng nói phía sau, 2,3s))
Thì
((tiếng nói phía sau, 1,5s))
mình sơ mình viết không kiệp thì nó mất cái/ cái dòng tư tưởng.
((1,1s))
Thành ra tôi cứ đánh theo cái thói quen • • đã hai mươi năm nay.
• • Là cứ • hai ngón, ngón tay mổ cò thôi.
Nhưng mà nó rất là nhanh.
((1,1s))
Sau đó đó thì ờ • • tôi dùng bút bỏ dấu tay.
• • Với cái mụ đích • là để bắt mình phải đọc laị.
• • • Còn nếu không mình lừa quá mình đánh xong ơ mình i-may cái là nó xong.
• • • Thì bay giờ nó bắt mình phải đọc lại.
• • Thì cái lúc mà mình đọc lại đó
thì có thể đôi khi mình sửa chữ được một vài cái quan điểm
• • hay một vài cái chữ thiết thì mình cho là sai hay là cần phải thêm vào.
((1,1s))
Ơ.
• • • Tôi thì tôi không tin cái câu đó người ta nói
• • là thật hay là đúng.
• • Đôi khi chúng ta có những người bạn • hoạc những người thân.
• • • Mà • • khách quan mà nói thì không xấu ớ
• • mà không đẹp.
• • Nếu không nói là xấu.
Nhưng mà khi mà chúng ta nhìn mãi nó thành quen thì mình không thấy người đó xấu.
• • • Tôi nhgĩ rầng là khán giả
• • có thể là hằng ngày họ coi "Paris by Night" thì họ thấy tôi.
• • Dần dần nọ thành quen mặt.
• • Thành thể ra…
• • Vì thấy cho nên họ thấy cảm thấy gần gũi và • họ nói thế thôi.
• • Chứ còn xấu đẹp gì • một ông già sáu mươi mốt tuổi như tôi!
Ờm • • có chứ anh!
Nghề nào cũng thấy khi mình làm lâu quá.
• • Mình cũng thấy mệt mỏi và… Nhất là một cái nghề mà anh phải tiếp xúc với khán giả.
Thì cái mệt mỏi trong cái lo sợ • • ở chổ rằng là
không biết là • • khán giả người ta có còn thích mình hay không?
• • Mà mình cứ ơ • • show nào mình cũng đứng đó.
• • Thì cái đó là một cái lo âu lớn nhất
• • mà cô Kỳ Duyên với tôi thường bàng với nhau trong chuyện đó.
• • Và tôi nghĩ là nghệ sĩ nói chung ai cũng lo cái đó.
• • • Thưa anh có những cái ơ/
• • có những cái chủ đề • mà không cần phải chuẩn bị nhiều lấm.
• • Khi mà mình đã biết nhiều.
• • Thí dụ như năm ngoái chúng tôi làm cuốn Tết rất là công phu.
"Xuân Tha Hương" hay là cuốn Tết mà
thứ hai mà tức là "Tết Khắp Mọi Nhà" sắp ra.
((tiếng ồn phía sau, 1,7s))
À thế nhưng mà/ • • thế nhưng mà vấn đề là…
((1,1s))
Thí dụ có những cái điều mà • • trong cái kiến thức của mình có sẵn
• • • do cái sự góp nhặt trong mình mình đọc sách từ nhỏ, mình • • học từ nhỏ.
• • Thì mình chỉ việc nói ra thì nó dể.
• • Nhưng mà cũng có những cái điều nó mới mẻ mà mình phải tra cứu.
• • Thì cái đó nó mất công.
((1,2s))
Thưa tôi chỉ có một cái nhận xét nó như thế này:
Là trước • • na/ năm bảy mươi lăm
• • ờ, của mình • ở miền Nam
• • • thì gần như là không ai đặt • cái MC • thành một cái job
hay là một cái nghề hay là một cái công việc nó nó cái tiếng nó quan trọng.
• • • Và thường thường trong một cái bủi vân nghệ như vậy
thì người ta đẩy một người nghệ sĩ hoạc một nhạc sĩ lên đứng nói vài câu thôi.
Hoạc là cũng có những người
ờ nghệ sĩ hài hước chuyển sang làm • hoạc náo viên cho cái chương trình.
• • • Ra hải ngoại đó thì chúng ta thấy cái vai trò host những cái show của Mỹ.
• • Những người MC nó trở thành quá quan trọng.
• • Thì tôi khi tôi ra tôi học cái lối của họ.
Cho nên tôi áp dụng vào trong "Paris by Night"
khi tôi bắt đầu lên sân khấu cách nay mười bốn năm.
• • Thì từ đó ớ • • thì tôi cảm thất rằng là càng ngày…
• • Ờ, tôi cũng không ngờ.
Nhưng mà do/ do cái phản ứng của khán giả qua thư từ,
qua sự gặp gỡ tiếp xúc • • thì tôi mới thấy nhận là
hóa ra mình có cái vị trí • mà mình phải tôn trọng nó.
• • Nếu mà mình không tôn trọng cái công việc mình làm
thì làm sao mà mình bắt khán giả • người ta dành • cái sự yêu thương đối với mình?
Thành tôi thấy cái vai trò đó
((1s))
Ehm.
((1,7s))
The beginning of the story is ehm…
((1,1s))
When I first came to Canada and started writing in nineteen seventy nine • • I wrote by hand.
• • That was on the island.
• • • When I lived in a refugee camp I wrote by hand.
((1,1s))
So when I arrived in Canada there ehm
• • • was a person who had already been there
• • and who bought me an old typewriter.
((1,1s))
So I used it until it was out of order.
• • So I typed with • • four several typewriters.
• • • And they were all broken too.
• • Because back then I wrote too much.
((2,4s))
So ehm…
((1,1s))
After that • • I also eh
• • I also used a keyboard-based computer.
• • • But the
computer that I bought • was only good for mere typing.
((1,4s))
And up to now I still have to put the diacritic marks by hand.
((1,6s))
For that reason • • my current writing activity is very inconvenient.
The reason is…
((1,2s))
For instance, if you work for a magazine • • and I'll send my text to you
you'll have to hire someone else or you must receive it yourself.
• • So you'd feel very sick and tired of me.
For that reason…
• • Due to that fact…
• • I am eh • • also a little too stubborn.
• • For this reason • • everybody keeps saying:
"Why don't you like eh • writing on eh • a computer with Vietnamese diacritic marks?
• • And then you email it to us.
• • So ehm
• • we • just have to do the layout and have it printed."
(( clears his throat, 0,5s))
• • Well, the truth is as follows.
((2,1s))
That is…
((4,8s))
I need much time to think.
• • • But I write very quickly.
((1,5s))
But because I can write that fast
((1,1s))
I think that if now I learned how to put these marks
I'm afraid that • • my hand would write more slowly than my thoughts.
((background babbling, 2,3s))
So
((background babbling, 1,5s))
I'm afraid that I couldn't write that fast and my/ my ideas would get lost.
((1,1s))
For that reason I haven't changed my typing habit • • for twenty years.
• • That is • a two-finger, two-finger gripper.
But that works very fast.
((1,1s))
After that eh • • I put the marks with a pen.
• • The purpose is • to force myself to re-read it.
• • • Otherwise, I'd be very lazy after I have typed my text and eh I'd email it and everything is done.
• • • But by this way I'm forced to proofread it.
• • And when I do my proofreading
I sometimes have the opportunity of changing some points
• • or some expressions which I consider inappropriate or need to be modified.
((1,1s))
Eh.
• • • I don't believe this claim by that person
• • to be honest or true.
• • Sometimes we have good acquaintances • or close friends.
• • • But • • if an acquaintace says that, it's neither bad eh
• • nor good.
• • If it's not meant bad.
But if we look at a person for a considerable time then we don't consider that person unbeautiful.
• • • I think that the audience
• • may watch "Paris by Night" daily and sees me there.
• • And gradually it gets used to me.
• • For this reason…
• • Because it often sees me it feels connected with me and • it only says that.
• • So there 's nothing beautiful about • an old man of sixty-one years like me!
Ehm • • of course!
Every job is exhausting when you've done it for a long period.
• • You always feel tired and… Especially, a job where you have to interact with the audience.
So the weariness lies • • in your uncertainty
because you don't know • • if the audience still likes you or not?
• • Because eh • • you are present at each show.
• • So that is the greatest worry
• • that Ky Duyen and I often talk about in this regard.
• • And I think that every artist is concerned about that in general.
• • • Well, there are eh/
• • there are some topics • for which you need not work a lot.
• • If you already knew a great deal.
• • For example, last year we worked really hard on the New Year volume.
"New Year abroad" or the second volume
"New Year is at each house" which will be released very soon.
((background noise, 1,7s))
Eh, but/ • • but a topic like…
((1,1s))
For example, there are many things • • which are part of your knowledge
• • • due to the books you've read in your childhood, you • • have studied when you were young.
• • So talking about these things is quite easy.
• • But there are also new things that require a lot of research.
• • And this involves a lot of work.
((1,2s))
Well, I've made the following observation:
Before • • the yea/ years in seventy five
• • eh, of mine • in the south of Vietnam
• • • it seemed like nobody considered • a MC • as a job
or a profession or an activity of any importance.
• • • And in such entertainment evenings there was usually
an actor or a singer who said something on the stage.
Or there were also some
eh, comedians who did that part • or who just entertained the audience.
• • • Being abroad, we realised the role of a MC in American shows.
• • And all those MCs turned out to be too important.
• • So I've learned from them.
That's why I've applied it to "Paris by Night"
when I first entered the stage fourteen years ago.
• • And since then eh • • I increasingly came to realize that…
• • Eh, I didn't expect that myself.
But thanks to the/ the reaction of the audience through letters,
through personal encounters • • I then understood that
I have a position • which is worth being appreciated.
• • If I myself don't appreciate my own work,
then how can I expect that from my audience that supports me?
So I think of this role
́́((cười, 0,9s))
Như vậy là tóm lại là anh dị hướng với cùm-biêu-tơ.
Có thể dùng chữ như vậy
được?
• • • Thưa anh, giả sự có người nói rằng anh là một MC
• • ờ phái nam đẹp giai nhất.
Thì anh trải lời • • cái cách nào cho nó/
• • nghe nó dể chịu mà người nào cũng thể chấp nhận được câu trả lời ấy đó?
• • Anh có cảm thấy mệt mỏi trong cái nghề MC không?
• • Thưa anh la trong một cái show thường nó chỉ kéo dài vài tiếng.
Nhưng mà cái sự chuẩn bị thì ờ • thời lượng/ thời gian nó như thế nào?
• • • Riêng về lảnh luật MC ở hải ngoại và trong nước
• • anh có những cái nhận xét nào vậy?
((laughing, 0,9s))
So you are allergic to computers.
May I put it that way?
• • • Tell me, if someone claims you are a MC
• • eh with the most appealing appearance.
What would you reply • • so that/
• • so that it sounds nice and everybody could live with that answer?
• • Do you feel exhausted in your job as a MC?
• • Well, a show usually lasts only a couple of hours.
But with respect to the preparation eh • how much/ how long does it take?
• • • With respect to the role of a MC abroad and within Vietnam,
• • what obervation have you made?